Sunday, February 22, 2026

Khoảng Lặng Của Đàn Ông

Đàn ông không phải ai cũng giống ai. Có người sống tròn trách nhiệm, cũng có người đi qua đời mình khá nhẹ, để lại sau lưng nhiều khoảng trống. Bởi vậy, khi nói về đàn ông, không thể gom tất cả vào một khuôn. Bài viết này không nhằm phán xét hay so sánh, càng không để kể công hay đòi ghi nhận. Ở đây, tôi chỉ muốn nói về những người đàn ông có trách nhiệm với gia đình, những người lặng lẽ gánh vác, âm thầm chịu đựng, và chọn cách mỉm cười để giữ cho mái nhà được yên ấm.

Đàn ông, nhiều khi không ồn ào như người ta tưởng. Họ đi qua ngày bằng những bước chân quen thuộc: sáng ra khỏi nhà, tối trở về, mang theo trên vai không chỉ là chiếc cặp hay bộ đồ lao động, mà còn là cả một bầu trời lo toan. Có những nỗi mệt không gọi tên, có những áp lực không biết kể cùng ai. Người ta thường nhìn thấy họ im lặng, tưởng là vô tư, nhưng thật ra bên trong là một cuốn sổ chi chít những con số, những khoản phải lo, những dự định chưa kịp thực hiện.

Đàn ông lo cho bữa cơm đủ đầy, cho con có sách vở đến trường, cho vợ bớt nhọc nhằn. Họ tính toán từng đồng, đôi khi cắt đi một niềm vui nhỏ của riêng mình, chỉ để trong nhà bớt một nỗi thiếu. Có những ngày mệt rã rời, lưng đau, đầu nặng, nhưng vẫn cố bước tiếp, vì phía sau là gia đình đang chờ. Họ hiểu rất rõ: mình có thể mệt, nhưng không thể gục.

Buổi tối, khi mọi người đã ngủ, có người đàn ông ngồi lặng bên cửa sổ. Ánh đèn ngoài phố hắt vào gương mặt đã có thêm vài nếp nhăn. Không phải họ buồn, chỉ là đang nghĩ. Nghĩ về công việc ngày mai, về khoản tiền sắp đến hạn, về những điều chưa trọn vẹn. Những suy nghĩ ấy không nói ra, không phải vì không tin ai, mà vì sợ làm người khác lo. Thế là họ chọn im lặng, giữ mọi thứ trong lòng, như một cách tự gánh lấy phần nặng hơn.

Đàn ông ít khi than thở. Không phải vì không đau, mà vì đã quen với việc chịu đựng. Họ có thể cười trong bữa cơm, đùa vài câu cho con vui, hỏi han vợ những chuyện rất thường, như thể hôm nay là một ngày nhẹ nhõm. Nhưng chỉ họ biết, phía sau nụ cười ấy là bao nhiêu mệt mỏi đã được gói lại thật kỹ.

Ít khi than thở chuyện buồn đau,
Quen gánh trên vai những nhịp sầu.
Cười nói bữa cơm cho ấm lại,
Mệt mỏi gom sâu giấu phía sau.

Có lẽ, điều đẹp nhất ở đàn ông không phải là sự mạnh mẽ phô bày, mà là sự vững vàng âm thầm. Họ không nói nhiều về những gì mình mang, chỉ lặng lẽ bước đi, miễn sao mái nhà vẫn ấm, bữa cơm vẫn đủ, và những người họ thương vẫn được bình an. Và đôi khi, chỉ cần một ánh nhìn thấu hiểu, một câu nói nhẹ nhàng, cũng đủ để người đàn ông ấy có thêm sức đi tiếp qua những ngày dài.

No comments:

Post a Comment