Phụ nữ vốn có thể mạnh mẽ, có thể tự đứng vững, có thể một mình đi qua mưa nắng gió sương mà không cần ai dìu đỡ. Ngoài kia, không thiếu những người đàn bà đã làm được điều ấy, và làm rất bền bỉ. Họ lặng lẽ như đất, nhẫn nại như nước, gánh trên vai cả một khoảng trời mà hiếm khi buông một lời than. Thế nhưng, sâu trong mỗi người đàn bà, vẫn có một khoảng mềm cần được chạm tới bằng sự tử tế, bằng lắng nghe, và bằng một chữ thương đủ ấm.
Bởi vậy, câu hỏi phụ nữ có cần được yêu thương không, nghe thì tưởng như thừa, mà kỳ thực lại rất đáng để ngồi xuống, chậm rãi nghĩ cho kỹ.
Phụ nữ không cần được yêu thương theo cách phải nương tựa hay van xin, càng không cần sống nhờ vào cảm xúc của người khác. Họ có thể tự nuôi mình, tự vá lại những vết nứt trong lòng, tự bước qua những ngày giông gió mà vẫn giữ trọn phẩm giá. Cái không cần ấy là bản lĩnh. Nhưng không cần không có nghĩa là không đáng.
Với phụ nữ, yêu thương không phải là thứ để tô điểm cho đời sống, mà giống như ánh nắng. Không có, vẫn có thể đi tiếp, nhưng có rồi, cỏ cây trong lòng mới dễ nở hoa. Một người đàn bà được yêu thương đúng cách thường trở nên dịu lại. Không phải vì yếu đi, mà vì không còn phải gồng mình chống đỡ. Khi không cần phòng thủ, họ mới dám mềm. Khi không còn nỗi lo bị bỏ rơi hay tổn thương, họ mới có thể sống thật với phần mong manh nhất của chính mình.
Có một điều lặng lẽ mà buồn. Nhiều người đàn bà quen cho đi hơn là được nhận. Quen chăm sóc, quen nhẫn nhịn, quen tự dỗ mình qua những cơn mỏi mệt, đến mức quên rằng bản thân cũng xứng đáng được ôm ấp, được lắng nghe, được đặt vào một chỗ đứng tử tế trong lòng ai đó. Họ không đòi hỏi nhiều, chỉ cần một người đủ hiền để không xem sự hy sinh của họ là điều hiển nhiên.
Yêu thương, nếu là yêu thương đúng nghĩa, không làm người đàn bà yếu đi. Trái lại, nó khiến họ an tâm mà mạnh mẽ, lặng lẽ mà rực rỡ. Một người đàn bà được trân trọng thường không cần ồn ào để chứng tỏ giá trị của mình. Họ bước đi nhẹ hơn, nụ cười hiền hơn, và sống sâu hơn giữa cõi đời nhiều gió bụi.

No comments:
Post a Comment