Sunday, March 1, 2026

TÌNH KHÚC THÁNG BA

Tháng Ba về, trời xanh như được gột rửa sau những ngày mưa bụi cuối xuân. Nắng không gắt, gió không vội, chỉ dịu dàng len qua từng kẽ lá, khẽ khàng chạm vào tim người một mối tơ non vừa thức. Giữa khoảnh khắc giao mùa ấy, một cuộc tình lặng lẽ nở ra, không ồn ào, không phô trương, mà trong veo như giọt sương còn đọng trên cánh hoa đào buổi sớm.

Chàng và nàng gặp nhau như hai cung đàn tìm được đúng phím. Không cần lời hẹn ước dài dòng, chỉ một ánh nhìn cũng đủ thay muôn lời thệ nguyện. Áo nàng phơ phất trong nắng, mái tóc buông nhẹ tựa dòng suối mềm trôi qua triền đá. Chàng đứng đó, trầm tĩnh như cổ thụ giữa sân đình, ánh mắt thẳm sâu mang theo cả một bầu trời dịu ngọt. Họ sống cho mình, mà cũng sống hết cho người kia – như hai nửa vầng nguyệt ghép lại thành tròn đầy.

Tình yêu của họ không phải lửa cháy rực rỡ, mà là khúc nhạc giao hưởng âm thầm lan tỏa. Mỗi ngày trôi qua là một nốt nhạc ngân dài, không thừa, không thiếu. Nàng hiểu từng nỗi buồn rất nhỏ nơi đáy mắt chàng; chàng đọc được cả những điều nàng chưa kịp nói. Họ nâng đỡ nhau như gió nâng cánh chim, như sóng dìu con thuyền lặng lẽ ra khơi. Trong khoảng trời riêng ấy, không có hơn thua, không có toan tính, chỉ có một chữ “thương” dịu ngọt mà sâu bền.

Tháng Ba thắp lên sắc biếc của mầm non, cũng thắp trong lòng họ niềm tin lặng lẽ. Họ biết đời còn dài, gió còn nhiều, nhưng chỉ cần tay còn trong tay, tim còn hòa nhịp, thì phong ba cũng hóa khúc ca êm đềm. Mỗi buổi chiều, khi nắng tắt sau hàng me, họ ngồi bên nhau, lặng nghe tiếng thời gian rơi rất khẽ. Không ai nói lời lớn lao, nhưng trong sự yên lặng ấy, tình yêu tựa đóa sen trắng nở giữa hồ thu thanh khiết, mềm mại và bền bỉ.

Tháng Ba khẽ rắc hương trời,
Tơ non vương nắng, mây lười viễn khơi.
Gió xuân chạm cửa hiên đời,
Nghe tim khẽ dậy những lời thanh ca.

Mắt ai ánh nước thu tà,
Nghiêng vành nón nhỏ, ngọc ngà bước qua.
Tóc huyền buông xuống lưng hoa,
Hương trầm thoảng gió, sương sa dịu dàng.

Chàng như tùng bách hiên ngang,
Âm thầm che gió, dịu dàng bóng ai.
Nàng như suối ngọc miệt mài,
Êm đềm róc rách thiên thai nồng nàn.

Thệ nguyền chẳng tạc đá vàng,
Chỉ đem chân ý dịu dàng kết duyên.
Một đời tri kỷ tương liên,
Đồng tâm hợp mệnh, thuyền quyên sóng hòa.

Trần gian dẫu lắm phong ba,
Song tâm đã định, nguyệt tà cũng êm.
Tháng Ba khép gió bên thềm,
Lưu hương cổ mộng, êm đềm thiên thu.

Tình khúc tháng Ba không cần lời hoa mỹ, bởi chính sự giản đơn đã là vẻ đẹp. Một bản nhạc tròn đầy, nơi mỗi thanh âm đều hòa quyện, nơi hai trái tim cùng chung một nhịp thở. Và khi gió xuân còn dịu dàng thổi qua, họ biết rằng cuộc tình này như mùa xuân sẽ mãi mãi ở lại trong tim, ấm áp và trong trẻo như buổi ban mai đầu tiên.

No comments:

Post a Comment