Tình Khúc Tháng Ba được viết trong khoảnh khắc giao mùa rất khẽ, khi trời chưa hẳn xuân mà đông cũng vừa lùi lại phía sau. Tháng Ba không ồn ào rực rỡ, chỉ lặng lẽ rắc xuống đời một lớp hương mỏng, đủ để người ta chợt nghe tim mình rung động. Ở đó có ánh nắng dịu, có mây lững lờ trôi, có một ánh mắt nghiêng qua mà làm mềm cả không gian.
Bài thơ là bức tranh cổ phong về một cuộc gặp gỡ tưởng như tình cờ mà hóa ra đã được định sẵn. Chàng trầm tĩnh như tùng bách, nàng êm đềm như suối ngọc, không cần lời thề khắc đá mà vẫn đủ tin nhau đến trọn đời. Giữa nhân gian nhiều gió bụi, họ chọn cách nắm tay bằng chân ý và sự đồng tâm.
Tháng Ba trong bài thơ không chỉ là thời gian, mà là biểu tượng của niềm tin dịu dàng. Khi hai tâm hồn đã hòa chung nhịp thở, thì phong ba cũng trở nên hiền lại, và hương xuân sẽ còn lưu mãi trong ký ức thiên thu.
Tháng Ba khẽ rắc hương trời,
Tơ non vương nắng, mây lười viễn khơi.
Gió xuân chạm cửa hiên đời,
Nghe tim khẽ dậy những lời thanh ca.
Mắt ai ánh nước thu tà,
Nghiêng vành nón nhỏ, ngọc ngà bước qua.
Tóc huyền buông xuống lưng hoa,
Hương trầm thoảng gió, sương sa dịu dàng.
Chàng như tùng bách hiên ngang,
Âm thầm che gió, dịu dàng bóng ai.
Nàng như suối ngọc miệt mài,
Êm đềm róc rách thiên thai nồng nàn.
Thệ nguyền chẳng tạc đá vàng,
Chỉ đem chân ý dịu dàng kết duyên.
Một đời tri kỷ tương liên,
Đồng tâm hợp mệnh, thuyền quyên sóng hòa.
Trần gian dẫu lắm phong ba,
Song tâm đã định, nguyệt tà cũng êm.
Tháng Ba khép gió bên thềm,
Lưu hương cổ mộng, êm đềm thiên thu.

No comments:
Post a Comment