Tuesday, February 17, 2026

CHÚC XUÂN

Mỗi độ xuân về, người ta lại thấy lòng mình chậm hơn một nhịp, như thể muốn đứng lại trước hiên nhà, hít một hơi gió ấm và nhìn nắng trải lên những cánh hoa đầu mùa. Xuân không chỉ là thời khắc của đất trời, mà còn là lúc con người tự mở cửa lòng, gác lại những nhọc nhằn cũ để đón một vòng quay mới của hy vọng. Chén trà đậm bỗng thơm hơn, câu chúc quen bỗng ấm hơn, và những điều tưởng đã cũ lại trở nên đáng quý lạ thường. Bài thơ “Chúc Xuân” được viết trong tâm thế ấy: nhẹ nhàng, không ồn ào, không phô trương, chỉ mong góp thêm một chút hương cho buổi sớm đầu năm. Ở đó có én lượn, có mây bay, có dòng nước chảy bền bỉ như những ước nguyện vẫn âm thầm lớn lên trong mỗi người. Xuân đi qua hiên nhà, nhưng cũng đi qua lòng người, để nhắc ta nhớ rằng an nhiên chính là phúc, bình yên chính là lộc. Và nếu có thể chúc nhau điều gì, thì chỉ mong vạn sự chan hòa, để mỗi ngày đều bắt đầu bằng một nụ cười.

Xuân về gió ấm ngập hiên nhà,
Én lượn trời xanh, nắng trải hoa.
Trà đậm thơm hương mừng tuổi mới,
Lòng xưa rộn nhịp đón ngày qua.
Mây bay mở lối cho duyên tốt,
Nước chảy vun bồi những ước xa.
Chúc khắp nhân gian mùa phúc thọ,
An nhiên vạn sự, nở chan hòa.

No comments:

Post a Comment