Nếu một ngày chúng mình không còn lời để nói, em tin em vẫn nghe được anh. Nghe bằng những im lặng rất sâu, bằng những thói quen nhỏ đã thành nếp. Cách anh đặt chiếc áo khoác lên vai em khi trời trở gió, cách anh đẩy tách cà phê về phía em mỗi sáng, những điều nhỏ thôi, mà em mang theo suốt cả ngày dài. Nếu một ngày em không còn nước mắt, không phải vì em hết buồn, mà vì em đã học cách giữ nỗi buồn lại trong lòng, và giữ anh ở chỗ bình yên nhất.
Người ta bảo, lãng mạn rồi cũng có lúc cạn vần, và mặt trời rồi cũng có ngày mỏi ánh. Nhưng em tin, nếu mình đã yêu nhau bằng tất cả sự tử tế, thì dù thế giới có bớt rực rỡ, em vẫn có một nơi để quay về, là vòng tay anh. Tình yêu, với em, không phải là những câu nói đẹp, mà là sự ở lại. Ở lại khi vui đã qua, khi buồn còn đó, khi đời sống bắt đầu lộ ra những góc cạnh không giống trong mơ.
Em đã mơ về anh cả ngàn lần, nhưng khi tỉnh dậy, em lại thấy mình yêu anh nhiều hơn trong mơ. Yêu cả những lúc anh im lặng, cả những lúc anh mệt. Yêu bằng cách học trao đi mà không cần cân đong, học giữ gìn trái tim anh như giữ một ngọn lửa nhỏ giữa gió.
Và hôm nay, ngày Valentine, giữa bao nhiêu điều có thể đổi thay, em chỉ muốn nói với anh một điều rất giản dị. Trong cả cuộc đời này, tất cả những gì em cần, chỉ là anh. Người để em gọi là yêu. Người để em trao trọn trái tim mình, cho đến tận cùng thời gian.
Và dẫu mặt trời thôi không chịu sáng,
Dẫu vần yêu cạn kiệt giữa đời nhau,
Em vẫn trao anh trọn trái tim mình,
Cho đến tận cùng thời gian,
Bởi vì tất cả những gì em cần,
Chỉ là anh, Valentine của em.
Anh là tất cả những gì em cần,
Tình yêu của em, Valentine của em.

No comments:
Post a Comment