Friday, August 30, 2024

CÂU CHUYỆN THÁNG 9

Tháng 9, trời bắt đầu chuyển sang thu, nắng không còn chói chang như những ngày hè, mà trở nên dịu nhẹ, vàng ươm trên những tán lá. Những con phố quen thuộc cũng bắt đầu đổi thay, đâu đó đã thoảng mùi hương hoa sữa ngọt ngào, mang theo những ký ức xưa cũ về một thời đã qua.

Trong một góc nhỏ của thành phố, có một quán cà phê nhỏ nằm lặng lẽ trên con đường rợp bóng cây. Quán không quá nổi bật, nhưng lại là nơi mà bao người tìm đến mỗi khi muốn thoát khỏi sự ồn ào, náo nhiệt của cuộc sống. Ở đó, vào mỗi buổi chiều tháng 9, người ta có thể ngồi nhâm nhi tách cà phê nóng, nhìn ra con đường trước mặt, lặng lẽ ngắm nhìn dòng người qua lại.

Một buổi chiều tháng 9, Hắn – một chàng trai trẻ, bước vào quán cà phê ấy như mọi ngày. Hán là khách quen của quán, anh thường đến đây sau giờ làm việc, chọn một góc nhỏ gần cửa sổ và dành hàng giờ để đọc sách hoặc suy nghĩ về những dự án cá nhân. Nhưng hôm nay, Hắn không đọc sách, anh chỉ ngồi đó, đôi mắt nhìn xa xăm qua khung cửa sổ, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó ngoài tầm với.

Hắn nhớ về cô – cô gái mà anh từng yêu thương sâu đậm. Cô và Hắn quen nhau cũng vào một chiều tháng 9, trong một buổi triển lãm tranh. Cả hai đều bị thu hút bởi một bức tranh vẽ cảnh hoàng hôn nơi biển, và từ câu chuyện nhỏ về nghệ thuật, họ dần trở nên thân thiết. Tháng 9 năm đó, những buổi chiều của họ luôn ngập tràn tiếng cười, những câu chuyện không hồi kết, và những lời hứa hẹn về tương lai.

Nhưng rồi, mùa thu năm ấy qua đi, và cô cũng rời xa Hắn. Không có một lý do cụ thể nào, chỉ là cuộc sống đã đưa họ đi trên những con đường khác nhau. Cô chọn cách theo đuổi ước mơ du học, còn Hắn ở lại thành phố, tiếp tục công việc và cuộc sống của mình. Những tháng ngày bên nhau dần trở thành ký ức, và tình yêu ấy cũng dần phai nhạt trong lòng Hắn, nhưng mỗi khi tháng 9 đến, Hắn lại thấy lòng mình thắt lại, nhớ về cô với một nỗi buồn man mác.

Chiều nay, khi ngồi ở quán cà phê quen thuộc, Hắn bỗng thấy một bóng dáng quen thuộc bước vào quán. Đó là cô. Cô vẫn vậy, vẫn nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết như ngày nào. Cô đến, ngồi đối diện Hắn mà không nói gì. Họ chỉ lặng lẽ nhìn nhau, như thể cả hai đều hiểu rằng có những điều không cần phải nói ra, chỉ cần cảm nhận bằng trái tim.

Cô nói rằng cô đã trở về sau những năm tháng du học, nhưng lòng cô vẫn luôn nhớ về những kỷ niệm nơi đây, về Hắn, về những buổi chiều tháng 9 êm đềm mà họ đã có cùng nhau. Hắn cười nhẹ, anh không trách cô vì đã ra đi, mà chỉ cảm ơn vì những ký ức đẹp mà họ từng có. Cả hai ngồi đó, trò chuyện về những điều đã qua, không còn là người yêu, mà là những người bạn cũ, chia sẻ với nhau những gì đã trải qua trong cuộc sống.

Tháng 9 năm nay, Hắn và cô gặp lại nhau không phải để nối lại những gì đã đứt, mà để hoàn thiện một câu chuyện còn dang dở trong lòng họ. Tháng 9 vẫn buồn, nhưng nỗi buồn ấy giờ đây đã nhẹ nhàng hơn, như một bức tranh cũ được tô thêm những gam màu mới. Cả hai hiểu rằng, dù cuộc đời có đưa họ đi những con đường khác nhau, thì những ký ức tháng 9 vẫn sẽ mãi là một phần đẹp đẽ trong lòng họ.

Khi mặt trời bắt đầu khuất sau những tán cây, Hắn và cô rời khỏi quán cà phê, mỗi người đi về một hướng. Gió thu thổi nhẹ qua, mang theo hương hoa sữa và những hồi ức ngọt ngào. Tháng 9 này, họ đã không còn là những người trẻ bồng bột, mà đã trưởng thành hơn, hiểu rằng đôi khi, không phải tình yêu nào cũng cần một cái kết trọn vẹn. Chỉ cần biết rằng mình đã từng yêu, từng sống hết mình với những cảm xúc ấy, đã là đủ.

No comments:

Post a Comment

  • Mai Xa Cách
    Thơ: Bác Từ Nhạc: Vĩnh Phúc Trình bày: Anh Nguyên Xin được giới thiệu bài thơ Mai Xa Cách của Bác Từ do Vĩnh Phúc phổ nhạc và Anh Nguyên trình...