Quốc Minh, một người đàn ông chững chạc, hơn nàng mười tuổi, với ánh mắt trầm lặng nhưng ấm áp. Thùy Dương, một cô gái trẻ trung, đầy nhiệt huyết, với đôi mắt sáng long lanh như mặt hồ trong buổi sớm mai.
Lần đầu tiên họ gặp nhau là trên một con đường mòn dẫn vào rừng thông. Thùy Dương loay hoay với chiếc máy ảnh, cố gắng chụp lại khoảnh khắc ánh nắng xuyên qua những tán lá. Quốc Minh đứng gần đó, lặng lẽ quan sát rồi mỉm cười:
- "Để anh giúp em chụp một tấm nhé?"
Thùy Dương ngước lên, ánh mắt vô tình chạm phải ánh nhìn sâu lắng của anh. Cô chớp mắt, rồi gật đầu:
"Vậy anh chụp giúp em một tấm thật đẹp nha!"
"Yên tâm, anh đảm bảo sẽ khiến em hài lòng!" - Quốc Minh cười, cầm lấy máy ảnh và căn chỉnh góc chụp.
Sau khi xem lại bức hình, Thùy Dương bật cười thích thú:
"Anh chụp đẹp ghê! Sao nhìn em trong hình lại lung linh thế này?"
"Vì em vốn dĩ đã đẹp sẵn rồi." - Quốc Minh nói nhẹ nhàng, khiến cô bất giác đỏ mặt.
Và thế là họ quen nhau – một sự khởi đầu đơn giản nhưng đầy cảm xúc.
Những ngày Đà Lạt đẹp như mơ
Những ngày ở Đà Lạt trôi qua trong những cuộc dạo chơi, những buổi cà phê ấm áp, những câu chuyện kéo dài không dứt. Quốc Minh chín chắn, điềm đạm, luôn kiên nhẫn lắng nghe Thùy Dương kể về những ước mơ tuổi trẻ, về những điều nhỏ bé làm cô vui.
Có lần, khi cả hai đang ngồi bên ly cà phê nóng trong một quán nhỏ ven đường, Thùy Dương đột nhiên hỏi:
"Anh có tin vào tình yêu định mệnh không?"
"Anh tin vào những cuộc gặp gỡ có lý do." - Quốc Minh đáp. - "Chỉ là chúng ta có đủ duyên để đi cùng nhau hay không thôi."
"Vậy anh nghĩ chúng ta có duyên không?" - Cô cười tinh nghịch, nhưng trong mắt lại ánh lên sự mong chờ.
"Anh không chắc..." - Anh dừng lại, nhìn cô thật sâu. - "Nhưng anh hy vọng là có."
Lời nói ấy như một hạt mầm gieo vào lòng cô, nảy nở thành một cảm xúc khó tả.
Những khác biệt và thử thách
Khi trở về thành phố, tình yêu của họ bắt đầu đối mặt với những thử thách thực tế. Quốc Minh đã bước qua tuổi ba mươi, anh muốn ổn định, muốn có một mái ấm. Trong khi đó, Thùy Dương vẫn còn khao khát khám phá, bay nhảy khắp nơi.
Một tối nọ, khi đang đi dạo bên bờ sông, họ có một cuộc trò chuyện nghiêm túc.
"Em không hiểu tại sao anh cứ muốn em phải ổn định bây giờ?" - Thùy Dương nhíu mày. - "Em còn trẻ mà!"
"Vì anh muốn chúng ta có một tương lai vững chắc." - Quốc Minh nhẹ giọng. - "Anh muốn chăm sóc em, bảo vệ em."
"Nhưng nếu em chưa sẵn sàng thì sao?"
"Anh sẽ chờ." - Anh nhìn cô với sự kiên định.
Những khác biệt ấy không khiến họ xa nhau, mà ngược lại, giúp họ hiểu nhau hơn. Thùy Dương dần nhận ra rằng, trưởng thành không có nghĩa là từ bỏ tự do, mà là học cách dung hòa.
Hạnh phúc ngọt ngào
Tình yêu của họ ngày một sâu đậm hơn. Quốc Minh luôn là điểm tựa vững chắc cho Thùy Dương. Khi cô mệt mỏi, anh luôn ở bên, chăm sóc từng chút một. Khi cô vui vẻ, anh cùng cô tận hưởng niềm hạnh phúc ấy.
Một buổi tối nọ, khi cả hai đang ngồi bên nhau, Quốc Minh chợt nói:
- "Anh muốn sau này con trai sẽ giống anh, mạnh mẽ và chín chắn. Còn con gái thì sẽ có đôi mắt của em, sáng trong và đầy sức sống."
Thùy Dương bật cười:
- "Nếu con gái mà giống em thì anh đừng trách sao nó nghịch ngợm nha!"
Cả hai cùng cười vang, tưởng chừng như không gì có thể chia cắt được họ.
Biến cố bất ngờ
Nhưng cuộc sống luôn có những thử thách. Một hiểu lầm lớn xảy ra, khiến họ buộc phải xa nhau. Thùy Dương cảm thấy tổn thương, còn Quốc Minh cũng đau lòng nhưng không thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận chia ly tạm thời này.
Ngày cô rời đi, anh nắm lấy tay cô, giọng khẽ khàng:
- "Anh vẫn sẽ ở đây, chờ ngày em quay về."
Cô nhìn anh, nước mắt rơi lặng lẽ.
Liệu đây có phải là dấu chấm hết hay chỉ là một đoạn nghỉ giữa chừng trong câu chuyện tình đẹp này?
Hồi sau sẽ tiếp tục…
No comments:
Post a Comment