Monday, February 17, 2025

Chuyện Tình Đẹp - Chương 2

 Hồi 2: Gặp Lại Ngày Xuân

Tết Nguyên Đán năm ấy, không khí xuân rộn ràng khắp phố phường. Đào mai nở rộ, những cành lộc xanh non mang theo hy vọng mới. Thùy Dương trở về nhà sau một năm xa cách, lòng cô vừa háo hức vừa thấp thỏm. Cô không biết liệu mình có đủ can đảm để đối diện với Quốc Minh hay không.

Từ khi rời xa anh, cô đã nhiều lần tự vấn bản thân, liệu quyết định ra đi có phải là đúng đắn? Nhưng rồi cô lại nhớ đến ánh mắt buồn bã của anh ngày chia tay, lời hứa dịu dàng ấy vẫn vang vọng trong lòng cô:

"Anh vẫn sẽ ở đây, chờ ngày em quay về."

Những cảm xúc bị chôn giấu suốt một năm qua bỗng chốc trào dâng như dòng nước lũ không thể kìm nén.

Cuộc gặp gỡ bất ngờ

Chiều mùng Hai Tết, Thùy Dương cùng mẹ đi chợ hoa xuân. Giữa dòng người tấp nập, bất chợt một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng cô:

  • "Dương…"

Cô sững người. Tim cô đập mạnh. Chậm rãi quay lại, cô bắt gặp ánh mắt của Quốc Minh. Anh vẫn vậy, vẫn ánh nhìn dịu dàng, nhưng có gì đó sâu lắng hơn, trưởng thành hơn.

  • "Anh vẫn ở đây, như đã hứa." - Giọng anh trầm ấm, pha lẫn chút ngập ngừng.

Cô muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng nghẹn lại. Bao nhiêu điều muốn nói bỗng dưng tan biến. Một năm xa nhau dài đằng đẵng, nhưng giây phút này, khoảng cách giữa họ như chưa từng tồn tại.

Mẹ cô mỉm cười tinh ý, khẽ vỗ vai cô:

  • "Mẹ mua thêm ít hoa, con cứ trò chuyện đi."

Thùy Dương gật đầu. Cô và anh bước chậm dọc con đường ngập sắc xuân. Không ai vội vã, nhưng cả hai đều biết rằng hôm nay là ngày họ cần đối diện với quá khứ, để giải tỏa những hiểu lầm.

Những tổn thương cũ

Quốc Minh là người lên tiếng trước:

  • "Em khỏe không?"

Cô gật đầu, cố gắng giữ giọng bình thản:

  • "Vẫn ổn… còn anh?"

Anh cười nhẹ, đôi mắt đong đầy kỷ niệm:

  • "Vẫn vậy. Công việc bận rộn, nhưng vẫn chờ."

Câu nói ấy khiến tim cô nhói lên. Một năm qua, cô cứ ngỡ rằng anh đã quên cô, đã bước tiếp. Nhưng hóa ra, anh vẫn giữ lời hứa năm nào.

Cô cắn môi, do dự một lúc lâu rồi lên tiếng:

  • "Ngày đó, em đã hiểu lầm anh."

Anh khẽ cười:

  • "Anh biết."

Cô ngạc nhiên nhìn anh:

  • "Vậy tại sao… anh không giải thích?"

Quốc Minh nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt anh bình thản nhưng sâu sắc:

  • "Vì anh biết em cần thời gian. Nếu lúc đó anh ép buộc em phải tin anh, em sẽ không chấp nhận. Nên anh chọn cách chờ đợi."

Cô lặng người. Hóa ra, sự im lặng của anh không phải vì vô tâm, mà là vì anh yêu cô theo cách riêng của mình—một tình yêu không níu kéo, không oán trách, mà chỉ lặng lẽ chờ đợi.

Giải tỏa hiểu lầm

Thùy Dương hít một hơi sâu, lấy hết can đảm để nói ra điều mà cô đã giấu trong lòng suốt bao lâu nay:

  • "Ngày đó, khi em thấy bức ảnh anh đi cùng cô gái ấy, em đã nghĩ rằng anh phản bội em. Em đã tổn thương đến mức không dám nghe bất cứ lời giải thích nào. Nhưng sau này, em biết được sự thật… đó chỉ là một người bạn cũ, và bức ảnh ấy không có ý nghĩa gì."

Cô cười buồn:

  • "Nhưng lúc ấy, em đã quá nóng giận, quá bướng bỉnh. Em rời đi mà không cho anh cơ hội nào."

Quốc Minh im lặng hồi lâu rồi nhẹ nhàng nói:

  • "Anh không trách em. Vì anh hiểu, khi yêu thật lòng, con người ta dễ bị tổn thương nhất."

Cô nhìn anh, nước mắt rưng rưng:

  • "Vậy… anh có còn giận em không?"

Anh khẽ lắc đầu, bước đến gần cô hơn:

  • "Không bao giờ. Chỉ cần em trở về, mọi chuyện đều có thể bắt đầu lại."

Lúc ấy, Thùy Dương nhận ra rằng tình yêu không chỉ là những lời hứa hẹn, mà còn là sự kiên nhẫn, là khả năng tha thứ và bao dung cho nhau.

Nắm tay nhau bước tiếp

Gió xuân thổi nhẹ qua hàng cây, mang theo chút hơi ấm đầu năm. Quốc Minh nhìn cô, ánh mắt đầy sự chờ mong:

  • "Dương, chúng ta có thể thử lại không? Không phải bắt đầu từ con số không, mà là tiếp tục từ nơi chúng ta đã bỏ lỡ."

Trái tim cô đập mạnh. Cô biết rằng câu trả lời đã có từ lâu trong lòng mình. Không còn do dự, cô khẽ gật đầu:

  • "Em cũng muốn vậy."

Quốc Minh mỉm cười, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Cái nắm tay không vội vã, không gượng ép, mà là sự đồng hành đầy yêu thương.

Pháo hoa đêm giao thừa vang lên trên bầu trời, ánh sáng rực rỡ soi sáng con đường phía trước. Giữa khoảnh khắc giao mùa, họ đã tìm lại nhau.

Không có cái gọi là dấu chấm hết, chỉ là một đoạn nghỉ giữa chừng—để rồi tiếp tục viết tiếp câu chuyện tình yêu còn dang dở.

No comments:

Post a Comment

  • Mai Xa Cách
    Thơ: Bác Từ Nhạc: Vĩnh Phúc Trình bày: Anh Nguyên Xin được giới thiệu bài thơ Mai Xa Cách của Bác Từ do Vĩnh Phúc phổ nhạc và Anh Nguyên trình...