Những sóng gió mới
Thời gian trôi qua, tình cảm của cả hai ngày càng khăng khít. Quốc Minh vẫn là chàng trai chín chắn, kiên nhẫn và luôn dành cho Thùy Dương những điều tốt đẹp nhất. Còn cô, sau biến cố hiểu lầm năm trước, đã học cách lắng nghe, thấu hiểu thay vì vội vàng đưa ra kết luận.
Nhưng thử thách lại đến khi một người thứ ba xuất hiện—một đồng nghiệp nữ của Quốc Minh. Cô gái ấy xinh đẹp, giỏi giang và dường như có tình cảm đặc biệt với anh. Những tin nhắn, những lần hẹn làm việc muộn, hay chỉ là một câu nói bâng quơ cũng đủ khiến Thùy Dương lo lắng.
Một buổi tối, cô khẽ hỏi anh:
- "Anh có tình cảm với cô ấy không?"
Quốc Minh hơi sững lại, rồi bật cười:
- "Em đang nghĩ gì vậy? Người anh yêu là em, không ai khác."
Nhưng cô vẫn không yên lòng.
- "Vậy tại sao anh lại đi cùng cô ấy nhiều như vậy?"
Anh thở dài, nắm lấy tay cô:
- "Dương à, tình yêu không phải lúc nào cũng tránh được những cám dỗ xung quanh. Quan trọng là anh đã chọn em và sẽ luôn chọn em. Cô ấy chỉ là đồng nghiệp. Nhưng nếu em cảm thấy không vui, anh sẽ giữ khoảng cách hơn."
Lời nói của anh khiến cô ấm lòng. Cô nhận ra rằng mình cần học cách tin tưởng anh nhiều hơn.
Những cuộc tranh luận, những hiểu lầm không làm họ xa nhau mà ngược lại, giúp tình yêu thêm trưởng thành. Thùy Dương dần hiểu rằng trong tình yêu không chỉ có cảm xúc mà còn là trách nhiệm, sự kiên nhẫn và niềm tin.
Lời cầu hôn bất ngờ
Cuối năm ấy, một ngày mùa đông se lạnh, Quốc Minh dẫn cô đến một quán cà phê cũ, nơi họ từng có buổi hẹn đầu tiên.
Anh nắm lấy tay cô, ánh mắt chân thành:
- "Dương, chúng ta đã đi qua bao nhiêu sóng gió, đã từng xa nhau, từng tổn thương, nhưng cuối cùng vẫn quay lại bên nhau. Anh không muốn mất em thêm lần nào nữa. Làm vợ anh nhé?"
Cô sững người, trái tim như ngừng đập trong giây lát.
Anh mở hộp nhẫn, chiếc nhẫn sáng lấp lánh dưới ánh đèn vàng ấm áp.
Cô bật khóc.
- "Anh chắc chứ? Chúng ta vẫn còn nhiều điều khác biệt..."
Anh mỉm cười, dịu dàng lau nước mắt cho cô:
- "Anh chắc chắn hơn bất cứ điều gì. Anh không cần một tình yêu hoàn hảo, anh chỉ cần một tình yêu chân thành. Và với anh, em chính là điều chân thành nhất."
Cô không thể từ chối.
- "Vâng, em đồng ý."
Không có màn cầu hôn rình rang, không có hoa hồng hay dàn nhạc hoành tráng, chỉ có hai trái tim cùng nhịp đập, hiểu rằng họ chính là nhà của nhau.
Hôn lễ và sự trưởng thành của tình yêu
Đám cưới diễn ra vào một ngày cuối năm, trong không khí se lạnh nhưng tràn ngập niềm vui.
Khi mặc lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, cô cảm thấy như đang sống trong một giấc mơ. Nhìn vào gương, cô thấy một Thùy Dương trưởng thành hơn, không còn là cô gái bốc đồng ngày nào, mà là một người phụ nữ đã học được cách yêu thương một cách kiên nhẫn và bao dung.
Bên ngoài, Quốc Minh đứng chờ, trong bộ vest chỉnh tề. Ánh mắt anh sáng lên khi nhìn thấy cô bước ra.
- "Em đẹp lắm."
Cô mỉm cười, bước đến bên anh.
Trong giây phút trao nhẫn, anh nhìn cô thật sâu:
- "Anh hứa sẽ luôn ở bên em, dù là lúc hạnh phúc hay lúc khó khăn. Em có đồng ý không?"
Cô nắm chặt tay anh:
- "Em đồng ý."
Không cần những lời hoa mỹ, chỉ cần một lời hứa đơn giản nhưng chân thành, vậy là đủ.
Họ đã đi qua những hiểu lầm, những thử thách, nhưng cuối cùng vẫn chọn ở bên nhau.
Hôn lễ ấy không chỉ là sự gắn kết của hai con người mà còn là minh chứng cho một tình yêu đã trưởng thành, một tình yêu biết cách thấu hiểu, kiên nhẫn và bao dung.
Cuối cùng, họ đã tìm được nhau, không phải vì định mệnh, mà vì cả hai đã nỗ lực để giữ lấy nhau.
Và từ hôm ấy, một hành trình mới lại bắt đầu—hành trình của những ngày bên nhau trọn đời.
No comments:
Post a Comment