Tháng 10 về, mang theo những cơn gió se lạnh thổi qua những hàng cây vàng lá, và lòng hắn chợt trĩu nặng với nỗi nhớ về một người – cô em gái nhỏ, tuổi 17, thơ ngây và trong sáng. Năm ấy, khi mùa thu vừa chạm ngõ, cô bé xuất hiện trong đời hắn như một cơn gió nhẹ, đầy tinh khôi và hồn nhiên. Tháng 10 giờ đây không chỉ gợi lên ký ức về mùa thu dịu dàng mà còn là nỗi nhớ day dứt về những ngày tháng tươi đẹp, khi mà cả hai còn trẻ, chưa vướng bận những lo toan của cuộc đời.
Hắn nhớ những lần cùng cô bé dạo bước trên những con đường rợp bóng cây, nơi mà ánh nắng cuối thu nhẹ nhàng lướt qua kẽ lá. Em bước đi nhẹ nhàng bên cạnh hắn, đôi mắt tròn xoe và nụ cười hồn nhiên, tỏa sáng như cả bầu trời chỉ dành riêng cho hắn. Em 17 tuổi, cái tuổi của mơ mộng, của những khát khao ngây ngô về một tương lai xa vời. Hắn luôn lắng nghe những câu chuyện không đầu không cuối của em, đôi lúc bật cười vì những suy nghĩ trẻ con, nhưng cũng không khỏi xúc động trước sự trong sáng và chân thật ấy.
Nỗi nhớ về em cứ thế len lỏi vào tâm trí hắn, nhất là khi tháng 10 lại về. Hắn nhớ những buổi chiều cả hai ngồi bên nhau trên chiếc ghế đá cũ trong công viên, trò chuyện về mọi thứ trên đời. Em thường hỏi hắn về cuộc sống, về những thứ mà em chưa hiểu rõ, và hắn – với vai trò của một người anh, luôn sẵn lòng giải thích. Nhưng có lẽ hắn chưa bao giờ nói với em rằng, chính sự vô tư và hồn nhiên của em đã khiến lòng hắn cảm thấy bình yên đến lạ.
Tháng 10 năm ấy, cũng như bây giờ, là khoảng thời gian mà hắn nhận ra rằng những gì đẹp đẽ nhất thường là những thứ không thể nắm giữ mãi mãi. Em rồi cũng lớn lên, và cuộc sống cũng mang cả hai đến những ngã rẽ khác nhau. Hắn dần trở nên bận rộn với công việc, với những áp lực trưởng thành, và em cũng dần bước ra khỏi thế giới của hắn, theo đuổi những ước mơ của riêng mình.
Những ký ức về em – cô bé 17 tuổi thơ ngây và rạng rỡ, giờ đây trở thành một phần không thể thiếu trong tâm hồn hắn mỗi khi tháng 10 đến. Dù cho thời gian có trôi qua, và khoảng cách giữa hai người ngày càng xa, nhưng nỗi nhớ về em vẫn luôn ở đó, như một mảnh ghép của quá khứ không thể nào phai nhòa.
Hắn hiểu rằng, những năm tháng đó sẽ không bao giờ quay lại, và em cũng không còn là cô bé 17 ngày nào. Nhưng nỗi nhớ, cùng với những kỷ niệm đẹp đẽ, vẫn mãi sống trong lòng hắn. Và tháng 10, với hắn, mãi mãi là mùa của nỗi nhớ – về em, về tuổi 17 thơ ngây đầy mộng mơ.
No comments:
Post a Comment