– Mùa dịu dàng ghé ngang tim
Tháng 4 về, nhẹ như một hơi thở…
Như một cái chạm khẽ của gió vào tán lá, như bước chân thiền sư trên con đường sỏi đá – đủ lay động những tầng sâu thẳm trong lòng người.
Sau những ngày se lạnh của tháng Ba, dường như ta cũng cần một khoảng lặng, đủ mềm để trái tim được nghỉ ngơi, đủ nhẹ để tâm trí có thể thảnh thơi quay về với chính mình.
Tháng Tư – là những cơn mưa bất chợt của mùa xuân nước Mỹ, cũng chưa phải cái nắng rát bỏng của hạ sang.
Tháng Tư đứng giữa, như một nhịp thở chậm, như lời mời gọi ta… sống chậm lại một chút, lắng nghe một chút.
Tháng Tư hoa nở tựa tơ trời,
Anh đào, tulip khoe dáng tươi.
Anh đào, tulip khoe dáng tươi.
Thủy tiên nghiêng mình trong nắng sớm,
Gieo vào tim nhớ những đầy vơi.
Phố xá rực rỡ bởi muôn màu hoa: trắng tinh khôi của thủy tiên, đỏ kiêu sa của tulip, hồng dịu dàng của anh đào… Mỗi bông hoa như một pháp thoại nhỏ, nhắc ta về vô thường, về khoảnh khắc hiện tại đẹp đến nhường nào.
Tháng Tư – là tháng của những chia ly lặng lẽ, của những khởi đầu âm thầm…
Là khi giấc mơ cũ vừa khép lại, và giấc mơ mới khẽ mở ra như nụ hoa chớm nở trong lòng người.
Tháng Tư ơi, nếu có thể…
Xin hãy dịu dàng với người – với những ai đang tìm đường về bên trong chính mình, đang gồng mình giữa cuộc sống bộn bề, hay đơn giản là đang học cách tha thứ cho quá khứ, và thương mình nhiều hơn.
Tháng Tư trở gót nhẹ chân mây,
Nắng rót bên hiên gió thoảng bay.
Hoa nở mỉm cười như mới gặp,
Người qua lặng lẽ cũng nghiêng say.
Nắng rót bên hiên gió thoảng bay.
Hoa nở mỉm cười như mới gặp,
Người qua lặng lẽ cũng nghiêng say.
Chào tháng Tư – chào những ngày nắng nhẹ, gió thanh…
Chào những sớm mai trong lành và bình yên như thiền hành giữa rừng tâm thức.
Và lòng người, xin thôi đừng buồn nữa…
No comments:
Post a Comment