Tôi viết về ngày 30 tháng 4 năm 1975 – không phải để kể lại lịch sử, mà để lưu giữ những ký ức chưa bao giờ nguôi.
Với nhiều người, đó không chỉ là ngày kết thúc chiến tranh, mà là ngày mở ra những chia ly, mất mát, và hành trình tha hương chưa có hồi kết. Đây là những trang viết dành cho những ai còn mang trong tim một Tháng Tư không thể quên.
Quê hương thương mến,
Tháng Tư lại về, trên từng nếp thời gian và trong lòng của những đứa con xa – gần.
Con ngồi đây, trước trang giấy trắng, và viết cho quê hương – không phải với tư cách một người yêu nước to tát, mà chỉ là một người con, mang trong tim quá nhiều điều chưa kịp nói.
Quê hương ơi,
Tháng Tư trong lòng con không rực rỡ, không tưng bừng cờ hoa như trên sóng truyền hình, mà là một khoảng trời dịu vắng – nơi cơn gió chạm vào lòng cũng khẽ như một tiếng thở dài.
Con không viết để buộc tội, càng không để bào chữa.
Con chỉ muốn nói với quê hương rằng: có rất nhiều trái tim – dù ở bên này hay bên kia đại dương – vẫn nhớ, vẫn thương, vẫn quay về trong tâm tưởng mỗi mùa tháng Tư.
Nhớ những con đường xưa mẹ từng đi học.
Thương những hàng cây cha từng ngồi đợi chuyến xe cuối cùng khi còn là lính trẻ.
Và quay về – trong giấc mơ mỗi đêm, nơi giọng nói quê hương vẫn thánh thót như tiếng ru của bà nội bên mái nhà tranh.
Con biết quê hương cũng đã mỏi mệt lắm rồi.
Chiến tranh qua lâu rồi, vết thương tưởng đã khô, nhưng sâu trong lòng đất, trong ký ức của người, vẫn còn những vết nứt chẳng thể hàn gắn bằng vài câu khẩu hiệu.
Có thể ở đâu đó, người ta còn tranh cãi đúng sai.
Nhưng ở đây – nơi lòng con đang viết – chỉ còn lại một điều duy nhất: tình yêu với quê hương này, bất chấp quá khứ nào đã chia đôi lòng người.
Con không mong quê hương phải hoàn hảo.
Chỉ mong quê hương đủ bao dung để lắng nghe, đủ nhân ái để tha thứ, và đủ rộng lớn để không ai cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau, dù họ từng là ai, từng ở đâu.
Nếu có thể, con chỉ xin quê hương một điều nhỏ:
Hãy để những đứa con đã đi xa, dù ra đi trong nước mắt, cũng được quyền trở về bằng nụ cười.
Hãy để những câu chuyện bị lãng quên được kể lại – bằng tình thương, chứ không bằng giận dữ.
Hãy để tháng Tư không còn là tháng của mất mát, mà là tháng của hồi sinh.
Quê hương ơi,
Chúng con – những người con muộn màng của lịch sử – sẽ tiếp tục viết lại Tháng Tư, bằng tình yêu không chia ranh giới, bằng niềm tin không đòi hỏi lý tưởng, và bằng trái tim đủ dịu dàng để nối lại những điều tưởng đã mất.
Thư gửi quê hương,
Từ một đứa con vẫn còn tin rằng:
Dù đi xa bao nhiêu, quê hương vẫn là nơi duy nhất mà khi nhắc đến, ta không cầm được nước mắt… và cũng không thể ngừng yêu.
Mai Xa Cách
Thơ: Bác Từ
Nhạc: Vĩnh Phúc
Trình bày: Anh Nguyên
Xin được giới thiệu bài thơ Mai Xa Cách của Bác Từ do Vĩnh Phúc phổ nhạc và Anh Nguyên trình...
No comments:
Post a Comment