Thursday, October 3, 2024

Con Đường Em đi

 Bài viết này hoàn toàn là tác phẩm hư cấu, xoay quanh câu chuyện tình cảm giữa Hân và Hắn. Những cuộc trò chuyện đầy cảm xúc qua mạng đã dẫn đến một mối liên kết đặc biệt giữa hai con người xa lạ. Qua những dòng chữ đơn giản, mạch văn nhẹ nhàng, bài viết khắc họa sự rung động tình cảm của Hân, một cô gái từng trải qua đổ vỡ, đang dần nhận ra tình cảm của mình dành cho Hắn. Mọi sự kiện và nhân vật đều do tác giả tưởng tượng, không liên quan đến thực tế.

Cộc... cộc... cộc.

Tiếng gõ cửa vang lên trong không gian yên tĩnh. Hân ngồi trước màn hình, ánh mắt lơ đãng nhìn vào khung chat trống rỗng. Hắn chưa trả lời. Vậy mà cô cứ cọc... cọc... cọc, gõ mãi như thể đó là cách duy nhất để có thể đến gần hắn hơn.

Hân là một cô gái đã qua một lần đổ vỡ, ở tuổi gần 38, cô không còn mơ mộng về tình yêu như những cô gái trẻ tuổi đôi mươi nữa. Cô đã từng yêu và đau khổ vì một mối tình tan vỡ. Sau ly hôn, cô tập trung vào công việc, nỗ lực hết mình để xây dựng lại cuộc sống ổn định. Đối với Hân, cuộc sống giờ đây gói gọn trong những công việc hằng ngày, những bài viết cần hoàn thiện, và những cuộc trò chuyện qua mạng xã hội với những người xa lạ.

Rồi một ngày, cô tình cờ bắt gặp Hắn.

Hắn không phải là một người nổi bật hay làm cô chú ý ngay từ lần đầu tiên, nhưng những dòng trạng thái mà Hắn viết, mạch lạc và sâu sắc, đã cuốn hút Hân từ lúc nào chẳng hay. Hân gửi lời kết bạn với Hắn, chỉ đơn thuần là một hành động quen thuộc trên mạng xã hội, chẳng mong đợi gì nhiều. Nhưng từ ngày đó, cuộc sống của cô đã dần thay đổi.

Ban đầu, họ chỉ nói chuyện xã giao. Hắn là người viết lách rất khá, mạch văn của Hắn trôi chảy và đầy tính triết lý. Hân thích đọc những bài Hắn viết, cảm giác như mỗi dòng chữ đều đánh trúng tâm trạng của cô. Dần dần, Hân bắt đầu chờ đợi những bài viết mới của Hắn mỗi ngày, và âm thầm đọc chúng trong những khoảng lặng của mình. Nhiều lần, cô thậm chí nghĩ đến việc nhờ Hắn sửa bài viết trước khi đăng lên trang cá nhân, vì cô cảm thấy Hắn sẽ biết cách làm cho nó hoàn hảo hơn.

Hắn không biết rằng, mỗi ngày, Hân đều dành thời gian lặng lẽ đọc những gì Hắn đăng tải. Cô không phải là người giỏi bày tỏ cảm xúc, cũng không muốn thừa nhận rằng mình đã bị cuốn vào những câu chuyện của Hắn. Nhưng thực tế là, mỗi khi đọc những dòng chữ ấy, cô lại cảm thấy trái tim mình nhói lên một chút. Cô nhận ra rằng, Hắn đã vô tình trở thành một phần quan trọng trong thế giới của mình.

Thời gian trôi qua, Hân và Hắn trở nên thân thiết hơn. Họ trò chuyện nhiều hơn, không chỉ về công việc, mà còn về cuộc sống, về những ước mơ đã vỡ vụn của Hân sau cuộc hôn nhân tan vỡ, và những suy tư lặng lẽ trong lòng Hắn. Hắn luôn lắng nghe và đáp lại cô bằng những câu chữ nhẹ nhàng, ấm áp. Những khi mệt mỏi, Hân thường tìm đến Hắn, chỉ để trò chuyện về những điều không đầu không cuối, nhưng sự hiện diện của Hắn mang đến cho cô sự an ủi dịu dàng.

Dù vậy, có những ngày Hân lại cảm thấy bối rối lạ thường. Trái tim cô đập nhanh hơn khi nghĩ về Hắn, và những suy nghĩ về Hắn cứ len lỏi vào từng ngóc ngách tâm trí. Cô không biết điều gì đang xảy ra với mình. Cô đã tự hứa với bản thân rằng sẽ không để bất kỳ ai bước vào cuộc đời mình nữa, nhưng cảm giác này, sự khao khát được trò chuyện với Hắn, được ở bên cạnh Hắn, ngày càng trở nên mạnh mẽ.

Và rồi, cô lại cọc... cọc... cọc, gõ cửa "nhà" Hắn trên mạng xã hội.

"Em chẳng biết mục đích em đến gõ cửa nhà anh lúc này là gì nữa?" Hân gửi đi dòng tin nhắn, mà chính cô cũng không rõ câu trả lời. Cô không biết tại sao lại muốn nói chuyện với Hắn lúc này, chỉ biết rằng cô cần sự hiện diện của Hắn, dù chỉ là một vài dòng tin nhắn ngắn ngủi.

Hắn đáp lại bằng một biểu tượng cười thân thiện. "Không sao, em cứ đến gõ cửa bất cứ khi nào em muốn."

Sự dịu dàng và đơn giản trong câu trả lời của Hắn khiến Hân vừa cảm thấy nhẹ nhõm, vừa bối rối. Cô không biết phải nói gì thêm. Cô chỉ muốn ở đó, bên cạnh Hắn, dù không biết phải bắt đầu câu chuyện từ đâu.

Mỗi ngày, Hân vẫn âm thầm đọc những gì Hắn viết. Và rồi, vào một đêm khuya, khi cô đang nhìn dòng tin nhắn của mình chờ Hắn phản hồi, một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm lòng cô. Hân nhận ra rằng cô đã thương Hắn từ lúc nào không hay. Những lời của Hắn, cách Hắn viết, cách Hắn xuất hiện trong những khoảnh khắc quan trọng, tất cả đã khiến trái tim cô dần tan chảy.

Nhưng liệu Hắn có biết? Liệu Hắn có cảm nhận được rằng Hân đang dần để lộ trái tim mình mỗi khi gõ cửa nhà Hắn mà chẳng biết phải nói gì?

Hân thở dài, xóa đi dòng tin nhắn dang dở. Có lẽ cô nên im lặng. Cô sợ rằng nếu để cảm xúc này bộc lộ, mọi thứ sẽ rơi vào ngõ cụt. Hắn là người đàn ông của những dòng chữ, của sự im lặng và nhẹ nhàng. Liệu cô có thể bước vào thế giới ấy và ở lại lâu dài?

Rồi một hôm, Hân lại cọc... cọc... cọc gõ cửa nhà Hắn, và lần này, Hắn không trả lời ngay lập tức. Hân đợi, nhưng không thấy gì. Cô cảm thấy lo lắng, bất an. Cô bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ về những kịch bản tồi tệ nhất. Có lẽ Hắn đã nhận ra cảm xúc của cô và đang tránh né.

Nhưng chỉ vài phút sau, tin nhắn của Hắn hiện lên: "Em đến vì em đã thương anh, đúng không?"

Hân nhìn vào màn hình, trái tim bỗng nhiên dồn dập. Cô không biết phải đối diện với câu hỏi này như thế nào, mọi cảm xúc như bị chôn vùi trong sự bối rối. Thay vì trả lời thẳng thắn, cô bấm nhanh dòng chữ: "Em qua là xin anh ly trà nóng."

Hắn không chần chừ, chỉ đáp lại gọn gàng: "Để anh pha ngay cho em."

Trong phút chốc, Hân mỉm cười nhẹ nhõm. Trà – thứ đơn giản, thân thuộc – như một lối thoát tạm thời để né tránh những cảm xúc quá rõ ràng.

Chỉ vài phút sau, ly trà nóng được mang đến cho cô. Hắn biết rõ hơn cả những gì cô thừa nhận. Cô biết Hắn đã cảm nhận được những rung động của cô từ lâu. Cái cách Hắn chăm sóc cô, những lời Hắn nói nhẹ nhàng nhưng đầy sự tinh tế – tất cả đều chỉ ra một điều duy nhất mà cô vẫn chưa dám đối mặt.

Hân khựng lại. Những từ ngữ kia như đánh thẳng vào trái tim cô. Hắn biết. Hắn đã nhận ra từ lâu. Cô bối rối, không biết phải trả lời thế nào. Cuối cùng, cô gõ nhanh một dòng: "Không... em chỉ là... không chắc thôi." No Noooo

Hắn không để cô trốn tránh thêm nữa. "Em đừng dối lòng," Hắn nhắn lại, một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. "Em đã biết cảm giác này từ lâu rồi, đúng không?"

Hân cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Cô không muốn kéo dài cuộc trò chuyện, không muốn để bản thân rơi vào vòng xoáy cảm xúc này thêm nữa. Bằng một động thái nhanh nhẹn, cô đánh máy: "Em đi về." .. "Ngủ đây"

Cô nhấn "gửi" trước khi có thể do dự thêm một giây nào.

Hắn đáp lại ngay sau đó, như thường lệ, với một lời chúc đơn giản nhưng ấm áp: "Em ngủ ngon, mộng đẹp."

Hân nhìn chằm chằm vào màn hình, nhưng lần này không còn phản ứng nào từ cô nữa. Chỉ có những con chữ đứng yên đó, và màn đêm tĩnh lặng bao trùm cả căn phòng.

Không gian trở về với sự im lặng vốn có của đêm khuya. Ánh sáng từ màn hình dần mờ nhạt trong mắt Hân, trái tim cô vẫn còn vang lên âm hưởng của những câu chữ vừa qua, nhưng tâm trí cô đã mệt mỏi. Cô tắt máy, kéo chăn lên và khép mắt lại.

Bên ngoài, thành phố vẫn đang chìm trong giấc ngủ. Nhưng trong lòng Hân, những cảm xúc vẫn còn ngổn ngang, chưa thể dễ dàng tan biến theo màn đêm.....

Tặng em người con gái dịu dàng

Anh tặng em, câu chuyện tình,
Chút hương lặng lẽ, chút mình nhớ mong.
Ngày qua ngày cứ thong dong,
Trái tim vẫn giữ, nơi lòng xuyến xao.

Em dịu dàng, trong gió chiều,
Tóc buông mềm mại, liêu xiêu bước về.
Nụ cười ấm áp đam mê,
Làm anh thổn thức nhớ về từng đêm.

Đời có lúc chẳng như mơ,
Nhưng em vẫn đẹp, tựa thơ dịu hiền.
Mỗi lần gặp gỡ đôi miền,
Anh thầm khẽ gọi, tên em trong lòng.

Dù xa cách, vẫn không xa,
Ánh mắt em đó, như hoa giữa đời.
Nhẹ nhàng như một nụ cười,
Chạm vào anh mãi, ngàn lời thương trao.

Tặng em,cô gái ngoan hiền,
Chút tình lặng lẽ, ấm miền yêu thương.
Dẫu đời sóng gió bốn phương,
Anh luôn bên cạnh, ngàn phương vững bền.


No comments:

Post a Comment

  • Mai Xa Cách
    Thơ: Bác Từ Nhạc: Vĩnh Phúc Trình bày: Anh Nguyên Xin được giới thiệu bài thơ Mai Xa Cách của Bác Từ do Vĩnh Phúc phổ nhạc và Anh Nguyên trình...