Monday, February 17, 2025

Chuyện Tình Đẹp - 4

Hồi 4: Gia Đình Nhỏ, Hạnh Phúc To

Sau đám cưới đầy ngọt ngào, Quốc Minh và Thùy Dương bước vào một chương mới của cuộc sống—một gia đình nhỏ, nơi tình yêu không còn là những lời hứa suông mà trở thành sự sẻ chia, trách nhiệm, và đồng hành mỗi ngày.

Những Ngày Đầu Của Cuộc Hôn Nhân

Tháng đầu tiên sau kết hôn, mọi thứ đều tràn ngập màu hồng. Họ tận hưởng từng giây phút bên nhau, cùng nhau nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa và lên kế hoạch cho tương lai.


Nhưng rồi, như bao cặp vợ chồng khác, những khác biệt dần xuất hiện.

Một tối nọ, khi Quốc Minh trở về sau một ngày làm việc mệt mỏi, anh thấy Thùy Dương đang lúi húi trong bếp.

"Em nấu gì đấy?" – Anh tiến lại gần, ôm nhẹ cô từ phía sau.

"Canh gà hầm thuốc bắc, tốt cho sức khỏe lắm!" – Cô quay đầu cười tươi.

"Anh không thích mùi thuốc bắc mà, em quên rồi sao?"

Nụ cười trên môi cô chợt tắt.

"Em chỉ muốn tốt cho anh thôi mà."

"Anh biết chứ! Nhưng em cũng biết anh không chịu được mùi này mà."

Cô khẽ thở dài, bưng bát canh ra bàn:

"Thôi được rồi, em sẽ không nấu nữa. Lần sau em sẽ hỏi anh trước."
Anh cười, kéo ghế ngồi xuống đối diện cô:

"Không sao đâu, anh sẽ thử một chút, vì em nấu mà."

Cô bật cười. Họ biết rằng, trong hôn nhân, sẽ luôn có những chuyện nhỏ nhặt như thế, nhưng quan trọng là cả hai luôn sẵn sàng lắng nghe và điều chỉnh vì nhau.

Tin Vui Bất Ngờ

Một sáng nọ, Thùy Dương cầm trên tay que thử thai với hai vạch rõ ràng. Cô không tin vào mắt mình, nhìn đi nhìn lại, trái tim đập mạnh vì xúc động.


Cô vội chạy ra phòng khách, nơi Quốc Minh đang đọc báo.

"Anh ơi… Em có tin vui!"
Anh ngước lên, nhướng mày:

"Tin vui gì thế? Em trúng số à?" – Anh đùa.
Cô phì cười, lắc đầu rồi chìa que thử thai ra trước mặt anh.

Anh sững người. Một lúc sau, như thể nhận ra điều gì đó, anh đứng bật dậy, ôm chầm lấy cô:

"Em mang thai sao? Thật chứ?"

"Thật đấy! Em vừa kiểm tra xong!"

Anh siết chặt cô trong vòng tay, thì thầm bên tai:

"Anh vui quá! Anh sẽ làm một người cha tốt!"
Những ngày sau đó, Quốc Minh cẩn thận hơn với vợ từng chút một. Anh không để cô đụng tay vào việc nặng, luôn nhắc cô uống sữa bầu, ngủ đúng giờ, và ăn uống đầy đủ.

Mỗi buổi tối, anh đều đặt tay lên bụng cô, thì thầm những câu chuyện ngọt ngào với em bé trong bụng:

"Con yêu à, ba ở đây! Con nhớ lớn nhanh để gặp ba mẹ nhé!"
Thùy Dương bật cười:

"Em bé có nghe được đâu mà anh nói nhiều thế?"

"Nghe được chứ! Khoa học chứng minh rồi mà!"

Cô khẽ mỉm cười, cảm nhận tình yêu của anh dành cho cô và con.

Hạnh Phúc Nhân Đôi

Ba tháng sau, họ đi khám thai. Khi bác sĩ siêu âm, bà nhìn màn hình một lúc rồi cười:


"Chúc mừng hai vợ chồng nhé, các con sắp có song thai đấy!"
Thùy Dương tròn mắt ngạc nhiên:

"Bác sĩ nói gì ạ? Song thai ạ?"
Bác sĩ gật đầu:

"Đúng vậy, một bé trai, một bé gái!"
Cô quay sang Quốc Minh, anh vẫn còn đang sững sờ vì hạnh phúc.

Ra khỏi phòng khám, anh nắm chặt tay cô:

"Anh không thể tin được! Chúng ta sắp có hai thiên thần nhỏ!"
Cô cười rạng rỡ:

"Em cũng bất ngờ lắm! Anh có vui không?"
Anh hôn nhẹ lên trán cô:

"Vui chứ! Nhưng cũng hơi lo, anh phải làm việc chăm chỉ hơn để lo cho ba mẹ con rồi!"
Từ ngày biết tin sắp làm cha của hai đứa trẻ, Quốc Minh càng cố gắng chăm sóc vợ hơn. Anh dành thời gian đọc sách về thai sản, học cách chăm sóc trẻ sơ sinh, và luôn có mặt trong các buổi khám thai.

Những tháng cuối thai kỳ, bụng cô ngày càng lớn, việc di chuyển cũng trở nên khó khăn hơn. Một tối nọ, khi cô loay hoay mãi không thể tìm được tư thế ngủ thoải mái, anh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng:

"Em đau lưng phải không?"

"Ừm… Em không ngủ được."

Anh khẽ xoa lưng cho cô, giọng dịu dàng:

"Cố chịu thêm một chút nữa thôi, rồi con sẽ ra đời. Anh biết em vất vả nhiều rồi."
Cô tựa đầu vào ngực anh, cảm thấy mọi khó khăn đều tan biến.

Ngày Đón Hai Thiên Thần Nhỏ

Cuối cùng, ngày đặc biệt cũng đến.


Sáng hôm đó, Thùy Dương thấy những cơn đau chuyển dạ. Quốc Minh hốt hoảng đưa cô đến bệnh viện.

"Cố lên em, anh ở đây!"
Sau nhiều giờ đau đớn, cuối cùng tiếng khóc chào đời của hai thiên thần nhỏ cũng vang lên. Một bé trai, một bé gái, khỏe mạnh và đáng yêu.

Khi y tá bế hai bé ra, Quốc Minh rưng rưng nước mắt. Anh nhẹ nhàng bế con vào lòng, rồi cúi xuống hôn lên trán Thùy Dương:

"Cảm ơn em… vì đã mang đến cho anh một gia đình trọn vẹn."
Cô mỉm cười yếu ớt:

"Cảm ơn anh… vì luôn bên em."
Nhìn hai con bé bỏng trong vòng tay cha mẹ, họ biết rằng, sau bao thử thách, tình yêu của họ đã đơm hoa kết trái theo cách tuyệt vời nhất.

Một gia đình nhỏ, nhưng tràn đầy hạnh phúc.

Dẫu sau này có khó khăn, dẫu cuộc sống có thử thách, họ biết rằng chỉ cần có nhau, mọi thứ đều sẽ vượt qua.

Và thế là, một hành trình mới lại bắt đầu—hành trình của những ngày tháng nuôi dạy hai thiên thần nhỏ trong tình yêu thương vô bờ bến.

No comments:

Post a Comment

  • Mai Xa Cách
    Thơ: Bác Từ Nhạc: Vĩnh Phúc Trình bày: Anh Nguyên Xin được giới thiệu bài thơ Mai Xa Cách của Bác Từ do Vĩnh Phúc phổ nhạc và Anh Nguyên trình...