Friday, January 24, 2025

Chuyện tình vua Thành Thái và Hải Âu

Tòa Bạch Dinh – Dấu ấn lịch sử ở Vũng Tàu

Tọa lạc trên sườn núi Lớn (Vũng Tàu), Tòa Bạch Dinh (hay còn gọi là "Villa Blanche") là một công trình kiến trúc cổ kính mang phong cách Pháp được xây dựng vào năm 1898. Nơi đây từng là dinh thự nghỉ dưỡng của các Toàn quyền Đông Dương và các vua nhà Nguyễn. Với kiến trúc ba tầng nổi bật, mái ngói đỏ, tường sơn trắng thanh lịch, Bạch Dinh hiện lên như một điểm nhấn giữa màu xanh ngút ngàn của thiên nhiên.

Không chỉ nổi bật bởi vẻ đẹp kiến trúc, Bạch Dinh còn là nơi lưu giữ những câu chuyện lịch sử gắn liền với triều đại nhà Nguyễn, đặc biệt là thời vua Thành Thái – vị vua nổi tiếng về lòng yêu nước và tinh thần cách tân.

Câu chuyện tình lãng mạn của vua Thành Thái và Hải Âu

Trong những năm lưu trú tại Tòa Bạch Dinh, vua Thành Thái thường xuống các làng chài dưới chân núi để tìm hiểu cuộc sống của người dân. Ông là vị vua có tư tưởng tiến bộ, không ngại gần gũi với thần dân và luôn tìm kiếm những cách để cải thiện đời sống cho họ. Trong một lần ghé thăm một ngôi làng nhỏ ven biển, ông gặp một cô thôn nữ trẻ trung, xinh đẹp, với đôi mắt trong veo như ánh biển.

Cô gái tên Hải Âu, là con của một gia đình ngư dân bình thường. Nét đẹp dịu dàng, mộc mạc của cô khiến vị vua trẻ rung động. Mặc dù xuất thân khác biệt, Hải Âu không bị áp lực bởi thân phận hoàng gia của vua, mà vẫn giữ được vẻ tự nhiên và chân thành khi trò chuyện với ông.

Vua Thành Thái thường mượn cớ đến làng chài để thăm cô gái. Hai người thường gặp nhau vào những buổi chiều tà, khi mặt trời nhuộm đỏ cả bãi biển. Họ trao đổi những câu chuyện đời thường, và Hải Âu còn dạy nhà vua cách làm những món ăn giản dị của dân chài. Chính sự gần gũi này đã khiến cả hai dần nảy sinh tình cảm sâu sắc.

Trong buổi chiều vàng nhạt, khi ánh nắng cuối ngày rải những tia sáng ấm áp lên bãi biển Vũng Tàu, vua Thành Thái, trong trang phục giản dị, lặng lẽ bước dọc mép nước. Ở đó, Hải Âu, cô thôn nữ với đôi mắt trong như sóng biển, đang nhặt từng vỏ sò nhỏ. Vị vua trẻ tiến lại gần, khẽ gọi:

“Hải Âu, nàng có biết những vỏ sò nàng nhặt đẹp đến nhường nào không?”

Hải Âu mỉm cười, ngẩng đầu nhìn ông. “Thần chỉ là một thôn nữ tầm thường. Sao có thể sánh được với ánh hào quang của bệ hạ?”

Vua Thành Thái nhìn sâu vào đôi mắt ấy, nơi ông tìm thấy sự bình yên mà ngai vàng không bao giờ có thể mang lại. “Nàng là vẻ đẹp duy nhất ta muốn giữ mãi. Không phải ánh hào quang, không phải ngai vàng, chỉ cần những khoảnh khắc như thế này, bên nàng, là đủ.”

Hải Âu bối rối, nhưng trái tim cô đập rộn ràng. Sóng biển rì rào như chứng nhân cho lời thề lặng lẽ của hai trái tim yêu. Dẫu biết mối tình này như một con sóng, có thể tan biến bất cứ lúc nào, cả hai vẫn ôm ấp từng khoảnh khắc như thể đó là vĩnh cửu.

Hải Âu cúi mặt, đôi má ửng hồng, lòng cô rối bời giữa niềm hạnh phúc và nỗi sợ hãi. Cô ngập ngừng:

“Bệ hạ, thần chỉ là một người con gái nhỏ bé. Thần e rằng... mối duyên này khó lòng được chấp nhận.”

Vua Thành Thái nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, ánh mắt đầy chân thành. “Hải Âu, ở trước nàng, ta không phải là vua, chỉ là một người đàn ông khao khát tình yêu chân thật. Nếu trời cao đã để ta gặp nàng, ta nguyện vượt qua mọi trở ngại để bảo vệ hạnh phúc này.”

Hải Âu ngước lên, nhìn vào đôi mắt chứa đựng cả bầu trời thương yêu của ông. Trong khoảnh khắc ấy, thế gian dường như ngừng lại. Gió biển dịu dàng vờn quanh họ, mang theo hương vị của tự do và hy vọng.

“Bệ hạ, thần chỉ xin một điều. Dẫu có xa cách, xin hãy nhớ rằng thần luôn cầu nguyện cho người, như biển mãi vỗ về bờ, chẳng bao giờ dứt,” Hải Âu khẽ nói, giọng nàng như tiếng sóng.

Vua Thành Thái siết chặt bàn tay cô. “Ta hứa, trái tim này sẽ mãi khắc ghi hình bóng nàng, như biển khắc vào bờ cát vĩnh hằng.”

Dưới ánh hoàng hôn, hai bóng hình hòa quyện, để lại một tình yêu đẹp mà số phận đã định sẵn sẽ mang theo nỗi chia ly đau đớn. Nhưng trong khoảnh khắc đó, họ chỉ có nhau, cùng hơi thở của biển và tình yêu lặng lẽ mà sâu đậm.

Thời gian trôi qua như bóng mây, mối tình đẹp giữa vua Thành Thái và Hải Âu dần trở thành một gánh nặng cho cả hai khi tin đồn lan đến hoàng cung. Triều đình phản đối dữ dội, không chấp nhận chuyện một vị vua lại đem lòng yêu một cô thôn nữ bình thường. Họ buộc vua Thành Thái phải quay về, cách xa Hải Âu để giữ tròn danh giá vương triều.

Trong một buổi chiều lặng gió, vua Thành Thái đến gặp Hải Âu lần cuối tại bãi biển, nơi tình yêu của họ bắt đầu. Hải Âu đứng chờ, đôi mắt ướt đẫm nhưng không một lời oán trách. Ông cầm tay cô, giọng nghẹn lại:

“Hải Âu, ta bất lực trước số phận. Nhưng hãy nhớ rằng, trái tim ta thuộc về nàng, dù ta có ở đâu đi chăng nữa.”

Hải Âu mỉm cười, nước mắt lăn dài trên gò má. “Thần không trách bệ hạ. Chỉ mong người hãy sống thật hạnh phúc, dù không có thần bên cạnh.”

Trước khi quay đi, vua Thành Thái đặt vào tay cô một chiếc trâm vàng – món quà cuối cùng của ông. Hải Âu nhìn theo bóng dáng ông khuất dần trên con đường mòn, lòng cô đau nhói như từng đợt sóng xô vào bờ đá.

Từ đó, Hải Âu không còn ra bãi biển mỗi chiều. Cô chọn sống thầm lặng, gửi gắm nỗi nhớ vào những bài ca dao mà người dân làng chài vẫn còn nhắc đến. Còn vua Thành Thái, dù trở lại cung đình, tâm trí ông luôn hướng về bãi biển năm nào, nơi ông để lại một phần trái tim mình.

Câu chuyện tình giữa họ khép lại trong chia ly, nhưng mãi mãi được khắc ghi trong lòng biển xanh và những ngọn gió Vũng Tàu, như minh chứng cho một tình yêu bất diệt, dẫu không trọn vẹn.

Trên sườn núi lớn Bạch Dinh,
Một mối duyên đẹp lung linh giữa đời.
Vua đi xuống biển rong chơi,
Gặp cô thôn nữ, lòng người vấn vương.

Hải Âu ánh nắng đại ngàn,
Đôi mắt trong trẻo, dịu dàng biển khơi.
Chàng vua lặng lẽ tới nơi,
Lắng nghe từng tiếng sóng đời gọi tên.

Họ thường gặp lúc chiều lên,
Trao nhau lời ngọt dịu êm tháng ngày.
Tay cầm chiếc vỏ sò bay,
Hải Âu thỏ thẻ: "Thần này nhỏ nhoi."

Vua rằng: "Ngai báu xa xôi,
Ta tìm bình dị, nụ cười yêu thương.
Nàng là ánh sáng đời vương,
Cầu mong bên cạnh đời thường có nhau."

Nhưng đời định mệnh khổ đau,
Triều đình phản đối, xa nhau nghẹn ngào.
Bãi biển chiều lặng xôn xao,
Trâm vàng vua tặng gửi trao ân tình.

Hải Âu sống kiếp lặng thinh,
Vua mang nỗi nhớ lung linh tới già.
Tình yêu sóng vỗ thiết tha,
Để đời lưu giữ một tà dương xưa.



No comments:

Post a Comment

  • Mai Xa Cách
    Thơ: Bác Từ Nhạc: Vĩnh Phúc Trình bày: Anh Nguyên Xin được giới thiệu bài thơ Mai Xa Cách của Bác Từ do Vĩnh Phúc phổ nhạc và Anh Nguyên trình...