Tôi viết về ngày 30 tháng 4 năm 1975 – không phải để kể lại lịch sử, mà để lưu giữ những ký ức chưa bao giờ nguôi.
Với nhiều người, đó không chỉ là ngày kết thúc chiến tranh, mà là ngày mở ra những chia ly, mất mát, và hành trình tha hương chưa có hồi kết. Đây là những trang viết dành cho những ai còn mang trong tim một Tháng Tư không thể quên.
Con sinh ra sau chiến tranh, mẹ à.
Khi đất nước đã không còn tiếng súng, không còn những cánh thư đẫm máu hay những chiếc khăn gói ra đi trong nước mắt.
Con lớn lên trong một thời bình mà nhiều người đánh đổi cả đời mới có được. Nhưng thật lạ… dù chưa từng đi qua chiến tranh, chưa từng chứng kiến 30 tháng 4 của năm ấy, trong lòng con, Tháng Tư chưa bao giờ là một tháng bình thường.
Con không biết nhiều về chính trị, cũng không muốn tranh cãi về bên thắng – bên thua.
Nhưng từ khi đủ lớn để hiểu ánh mắt của mẹ, giọng kể ngắt quãng của cha, hay tiếng thở dài mỗi mùa tháng Tư trở lại… con đã biết rằng, có một nỗi đau không ai nói ra – nhưng vẫn hiện diện, lặng lẽ như một vết sẹo trên lòng người.
Lớn lên, con nghe những câu chuyện về “học tập cải tạo”, về vượt biển, về những người không bao giờ trở lại. Con lặng người trước những tấm ảnh cũ – nơi ông ngoại mặc quân phục, nơi mẹ cười bên một góc phố Sài Gòn không còn nữa.
Con bắt đầu tìm đọc, bắt đầu viết. Không phải để phán xét, mà để hiểu.
Vì sao mẹ chưa bao giờ đưa con đi xem pháo hoa dịp 30/4.
Vì sao mỗi lần ai đó nói "ngày đại thắng", ánh mắt mẹ lại chùng xuống.
Vì sao cha chỉ im lặng, gõ nhẹ ngón tay lên bàn mỗi khi đài phát thanh mở những bài hát xưa cũ.
Con biết, trong tim mẹ cha – Sài Gòn không chỉ là một thành phố, mà là một miền ký ức đã bị phong kín. Và Tháng Tư – không chỉ là một cột mốc lịch sử, mà là vết ngăn giữa hai nửa đời người: trước và sau biến cố.
Nay con đã đủ trưởng thành để viết lại Tháng Tư – không phải để “sửa” lịch sử, mà để thêm vào những điều chưa được kể.
Con viết để bạn bè con – thế hệ lớn lên trong Internet, học sử qua sách vở – hiểu rằng lịch sử thật sự sống trong lòng người, chứ không chỉ nằm trên giấy.
Con viết để những thế hệ sau biết rằng, có một Sài Gòn từng hoa lệ, từng đau thương, từng mất mát, và từng yêu thương đến vô cùng.
Con viết để nhắc mình sống tử tế hơn, biết ơn hơn với những gì con đang có – vì cha mẹ đã đi qua những năm tháng không dễ dàng.
Con viết, cũng là để xin lỗi – nếu vô tình có lúc nào đó con vô tư cười trong khi mẹ vẫn đang nhớ.
Và để hứa rằng: con sẽ luôn nhớ – không bằng nước mắt, mà bằng lòng biết ơn sâu sắc nhất.
Tháng Tư,
Con sẽ không đốt pháo, không giăng cờ rực rỡ.
Con chỉ thắp một nén nhang cho những người đã ra đi.
Ngồi bên mẹ – lặng lẽ.
Và viết tiếp – bằng trái tim mềm như lá cờ phai màu theo năm tháng,
Mai Xa Cách
Thơ: Bác Từ
Nhạc: Vĩnh Phúc
Trình bày: Anh Nguyên
Xin được giới thiệu bài thơ Mai Xa Cách của Bác Từ do Vĩnh Phúc phổ nhạc và Anh Nguyên trình...
No comments:
Post a Comment